Tâm hồn chắp vá - Machiko Bốn Mắt

Nobihaseyo

Administrator
Thành viên BQT
#1
Cứ nghĩ rằng sau một ngày bận rộn, chạy ngược xuôi thì sẽ có một giấc ngủ thật sâu, thật ngon sau chuỗi ngày trằn trọc mãi không buông. Vậy mà khi đêm về, bản thân vẫn thao thức với những nỗi niềm không tên.
Ngồi cuộn tròn trên ghế bập bênh bằng mây cũ kĩ, chiếc mền mỏng phủ kín dáng người gầy bé như ôm ấp như vỗ về. Chú mèo mướp cuộn gọn bên chiếc nệm của mình, chẳng bận ngó nhìn. Phím đàn lạnh ngắt bên khung cửa sổ đóng kín chẳng chừa một khe hở cho gió đẩy đưa, chỉ còn quả lắc nhịp nhàng chuyển động để ta còn biết rằng... À! Nó là thực, chẳng phải sương khói hư ảo.
Sau lớp cửa gỗ kín mít ấy là những ngọn cây đang mạnh mẽ vờn theo gió, cà mạnh vào cửa như tiếng kêu gọi, hối thúc... Nhưng đáp lại chỉ là màn đêm cùng với sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không gian, thời gian như bị nuốt chửng, chẳng có điều gì có thể cứu rỗi ngoài việc kiên nhẫn đợi bình minh trong mòn mỏi. Nó như chính tâm hồn của ta vậy... những người luôn sống với những lớp mặt nạ dối trá, chẳng dám bộc bạch cảm xúc của mình. Chỉ cố gắng nuốt những thứ được đặt tên là "hỉ, nộ" ấy vô sâu thẳm tâm can, chôn vùi nó chỉ để làm hài lòng người khác một cách cưỡng ép, không tự nguyện.
Trong sâu thẳm những tâm hồn chắp vá ấy, có phải mỗi ngày mỗi đêm đều đang thét gào, đang cào xé, đấu tranh... Chỉ mong để bản thân thoải mái bộc bạch, thoải mái khóc rồi cười, thoải mái sẻ chia những chất chứa ấy với những người thân? Có chăng rất muốn gỡ bỏ lớp mặt nạ ấy xuống và nói "con không ổn, một chút cũng không"? Có chăng luôn muốn nói "tôi mệt, rất cần một bờ vai, chỉ cần im lặng cạnh bên là đủ"... Và có chăng luôn muốn là chính mình, là chính linh hồn ẩn sâu bên trong đó, đang từng ngày từng giờ đấu tranh, gào thét để được thoát ra khỏi những xiềng xích vô hình của định kiến, của tội lỗi, của thèm khát...

___________
Hãy sống thật tốt, dù cậu có không ổn ra sao thì vẫn còn tớ, một đứa bạn chẳng ra bạn, bà chằng không ra bà chằng luôn làm phiền cậu mỗi lần có bài tập khó, mỗi lần tớ không ổn và mỗi lần chúng ta ngồi lại nói chuyện như những đứa tri kỷ cùng nhau đi qua muôn vàn giông bão. Tất cả đều sẽ ổn thôi cậu bạn già ạ!
___________
(08.10.18/Machiko Bốn Mắt)