Một kiếp người - Machiko Bốn Mắt ( Phần 2 )

Nobihaseyo

Administrator
Thành viên BQT
#1
PHẦN II
-------------------
Những bước chân rệu rạo ban nãy được thay bằng đôi bàn chân thoăn thoắt như đưa thoi. Người phụ nữ ấy bỗng trở nên lầm lì hơn, gương mặt không còn mang dáng vẻ đau thương, u uất nữa.
[6h20’]
Tiếng mở cửa khô khốc vang lên, lôi kéo sự chú ý của người đang ngồi trên ghế sofa. Cầm chặt tờ báo đang đọc dở đập xuống bàn, người đàn ông đeo kính nhìn chị đầy khinh bỉ.
-Mày còn vác xác về đây làm gì? – Cái nhếch môi của ông ta không làm thay đổi nét mặt của người phụ nữ tội nghiệp.
Không còn mang dáng vẻ sợ sệt, khép nép. Cũng không nhìn vào khuôn mặt của kẻ đang chế giễu mình. Chị im lặng đưa chân bước xuống căn bếp quen thuộc, ánh mắt sắc lạnh…

-Mày… mày tính làm gì… mày…
Người đàn ông lắp bắp, nói không dứt khoát. Giọng nói hốt hoảng, sợ sệt. Cánh tay run rẩy chỉ về phía người phụ nữ đang tiến lại gần mình.
-Tôi muốn con tôi không cô đơn một mình.
Chị cười, nụ cười chua chát, nụ cười đau đớn trong sự thỏa mãn… Cuối cùng chị cũng không trở thành kẻ nhu nhược như mẹ chị. Một người đàn bà chỉ biết cam chịu, giả làm kẻ mù, ngay cả đứa con duy nhất mình dứt ruột đẻ ra cũng không bảo vệ được. Chị thỏa mãn với những khát khao, khát khao được lên tiếng đòi lại những gì đã bị cướp đi.
Tia sáng xọet qua, lóe lên in đậm trong ánh mắt hận thù…
“Phập…”
-Mày… tại sao… mày… dámmmm?
Bàn tay gầy gò, rám nắng, trơ xương kia tưởng chừng như yếu ớt ấy lại đang cầm một cao dao thái. Lạnh lùng mà tàn nhẫn đâm vô kẻ trước mặt. Không do dự, sợ sệt. Nhát dao được đưa đi một cách dứt khoát, tàn nhẫn.
-Trả lại con cho tôiiiiiii…..
-Tại sao hả? Tại sao lại cướp đi đứa bé tội nghiệp đó của tôi?
-Nếu ông không xô tôi ngã… thÌ… thì… con đâu rời bỏ tôi… Tại ông hết… TẠI ÔNG HẾTTTTTTTTTTTTTTT – Nước mắt giàn gụa, như muốn nhấn chìm tất cả nỗi thống khổ cùng đau đớn, như muốn xóa hết những kí ức đau đớn…

Gió nổi lên, lùa vào nhà, cuốn tung chiếc màn cửa lên theo đó là chiếc bình sứ bên cạnh bị vướng vô….
Vỡ tan…
Từng mảnh vỡ như trái tim người ở lại…
Vỡ nát… rỉ máu…
Những mảnh sứ tách rời… rơi xuống đất… như tấu lên một bản nhạc bi thương…
Từng nhát dao cứ thế đưa lên lại đâm xuống, máu theo những vết thương tràn ra, bắn tung téo vô người đối diện.
Mặt trời lên cao, ánh nắng soi rọi khắp nhân gian như điểm tô cho một ngày mới với những khởi đầu mới. Những ánh nắng chen chúc, xô đẩy nhau chiếu rọi vô người phụ nữ đang ngồi rũ rượi dưới nền nhà. Một màu đỏ thẫm được soi sáng… thật nhức mắt.
Tiếng cười bật lên, âm thanh lớn dần, vang vọng khắp căn nhà sang trọng. Tiếng cười ấy nghe thật chói tai, như khóc lóc hờn dỗi, như sung sướng hạnh phúc, lại như thương tiếc chua xót….
Đôi bàn tay đầy máu từ từ đưa lên cao, che lại ánh mặt trời chói chang đang rọi thẳng vô mặt. Con dao sắc nhọn lại một lần nữa được đưa lên và hạ xuống một cách nhanh chóng…
“Phập…”
Âm thanh lạnh lẽo ấy vang lên, phá tan đi cái sự treo trẻo của buổi sáng. Thay vào đó là những dòng máu xô nhau trào ra… chảy xuống… như những giọt lệ thi nhau tuôn rơi, khóc thương cho một cuộc đời cay đắng…
Màu đỏ của máu chảy xuống nền gạch trắng muốt, tạo nên một bức tranh đẹp đến mê mẩn. Những đóa hoa đỏ thắm nổ rộ cho cuộc gặp mặt được định sẵn. Một bức tranh đẹp đến nao lòng… nhân vật chính trong tranh đang nhắm nghiền mắt lại, êm đềm mà chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Kết thúc chuỗi ngày đau khổ…
-Con à… mẹ đi gặp con đây!

<Hết>

(Machiko Bốn Mắt)