Làm bạn cùng cô đơn - Machiko Bốn Mắt

Nobihaseyo

Administrator
Thành viên BQT
#1
Tia nắng cuối cùng của buổi ban chiều đang khuất dần sau dãy núi cao tít, cái không khí tấp nập xe cộ giờ cao điểm làm không gian phố xá càng thêm chật chội, bí bách. Đông đúc là thế nhưng Đà Lạt về chiều vẫn mang dáng vẻ man mác buồn, một nỗi buồn không tên.
Ngồi bên cửa sổ, tay cầm một tách cafe yêu thích, ánh mắt dõi vào một khoảng vô định…
Phố lên đèn, xe cộ vắng dần, dường như nhà nhà đang quây quần bên nhau sau một ngày dài mệt mỏi, trừ những người sống xa gia đình như tôi. Một kẻ cô đơn giữa phố xá đông đúc, giữa những ánh đèn vàng lạnh lẽo, đơn độc. “Khi người lớn cô đơn” – Bài hát của Phạm Hồng Phước quá đúng với một cô gái như tôi. Hơi nóng của tách cafe bao phủ quanh mặt, như bàn tay dịu dàng của người mẹ ôm ấp đứa con nhỏ bé của mình. Vị đắng của cafe đọng lại nơi khoang miệng như tan chảy vào trong tâm hồn.
Làm việc xa nhà, nên đôi khi tôi thèm khát cái không khí quây quần bên mâm cơm cuối ngày do mẹ nấu. Cái cảm giác được ở bên cạnh những người thân yêu sau những áp lực của cuộc sống thật quá đỗi ấm áp.
Ngày bé mỗi khi muốn một món đồ chơi nhưng không được ba mẹ cho phép, chúng ta luôn muốn lớn thật nhanh để có thể tự kiếm tiền mua chúng. Rồi cả những buổi trưa oi bức, cứ đến giờ ăn cơm xong lại phải chui vô trong giường ngủ một cách gượng ép. Hay khi bị ba mẹ la mắng, ta luôn thèm khát được như Thánh Gióng, lớn nhanh như thổi để mau mau thành người lớn sẽ không bị ai quản… Ngày bé - cái ngày tâm hồn còn như một tờ giấy trắng không tỳ vết, luôn mơ mộng về một thế giới bên ngoài thật rộng lớn, nơi đấy luôn có những người tốt như ông bụt và bà tiên trong truyện cổ tích…
Nhưng khi lớn, ta lại thất vọng tột cùng với những cái mong ước thời xa xưa. Ta thèm khát trở về thưở thơ ấu, được bên cha bên mẹ, sống một cuộc sống vô lo, vô nghĩ, không bị vướng bận bởi mọi thứ. Ta mong muốn được làm trẻ thơ một lần nữa, khóc đấy nhưng rồi lại cười ngay. Ta ao ước một cuộc sống không vướng những bụi trần, được nô đùa như những đứa trẻ. Ta khao khát được làm mọi thứ, dù là ngớ ngẩn nhất. Và sống theo cách của một đứa trẻ, không lo ánh mắt của người đời soi mói, sống một cuộc sống hồn thiên, một cuộc sống chỉ có niềm vui.
Cái cuộc sống ngoài vòng tay cha mẹ, ngoài mái ấm gia đình nó quá tàn khốc. Những đồng tiền chân chính nếu không dùng máu và nước mắt sẽ không bao giờ có được, những giây phút nghỉ trưa quý giá ta luôn phải dành giật với thời gian một cách dai dẳng từ ngày này sang tháng khác. Khi lớn, ta thèm khát có ai đó la mắng chứ không phải những nụ cười châm chọc, lời động viên dối trá, những ánh mắt thương hại hay khinh bỉ…. Cuộc sống ấy quá đáng sợ,nếu không dũng cảm mà đấu trang giành giật, ta sẽ bị nó xô đẩy, nhấn chìm dưới đáy sâu của sự tuyệt vọng. Chợt một ngày ngồi ngẫm lại, ta bật cười ngây ngô và nhận ra, một cuộc sống màu hồng với những người tốt bụng như ông bụt và bà tiên luôn ra tay giúp đỡ người nghèo khó, khốn khổ; người cơ nhỡ, tội nghiệp trong thế giới cổ tích ấy làm gì có ngoài đời thực chứ?
Bơ vơ giữa một thành phố đông người xa lạ, đôi khi ta thèm khát một vòng tay ai đó có thể cho mình dựa vào những lúc cô đơn và mệt mỏi… Nhưng liệu có mấy ai sẵn sàng mở rộng vòng tay? Tình cảm chân thật đã ít, sự hi sinh chịu đựng lại càng hiếm. Người với người sống bên nhau, chữ “lợi ích” sẽ được ưu tiên hàng đầu. Một tình bạn chân thành, một tình yêu không vụ lợi liệu còn mấy ai giữa cuộc đời này có thể mang đến cho nhau?
Hương vị đắng nồng của cafe cùng với những cơn gió lạnh của thành phố buồn luôn là một người bạn tri kỉ đối với tôi. Cô đơn làm bạn với cô đơn, quá hợp lý còn gì.
Khoác chiếc áo măng tô lên người, với tai nghe trên kệ và nhét vô tai, chọn bài hát yêu thích và lang theo dọc theo con đường quen thuộc. Hòa mình vào dòng người, tôi bước dọc theo bờ hồ Xuân Hương, tìm cho mình một trạm dừng chân trong mơ. Mơ có một ai đó đang đứng mỉm cười và đợi tôi bước đến. Nhưng sự thật… trạm dừng chân cuối cùng của tôi là căn phòng trọ nhỏ. Nơi có những tách cafe cùng một chậu xương rồng bơ vơ trên bệ cửa sổ… như chính chủ nhân của nó vậy.
(Machiko Bốn Mắt)