Dã Quỳ từ hôm qua - Machiko Bốn Mắt

Nobihaseyo

Administrator
Thành viên BQT
#1
Đồng hồ điểm 5h30... Tiếng chuông réo rắt không ngừng. Lười biếng chui đầu ra khỏi chiếc chăn ấm ngày đông, mắt nhíu lại than thở... giá mà thời gian cũng có lúc "chợt quên".
Ngoài hiên thoang thoảng mùi hoa bưởi, thỉnh thoảng vài cánh hoa vờn nhẹ trong gió, ngự trị trên mặt đất một cách thong thả nhất.
Cánh cửa sổ bật mở, gió lạnh ùa vào vội vã như cái cách mà con người ta ngược xuôi với dòng đời. Khẽ nhíu mày bởi cái lạnh bất chợt, nó đưa tay lên cổ, kéo kín khăn len lên sống mũi.
Tháng 11, gió chẳng dịu dàng chút nào.
Tháng 11, Đà Lạt đóng băng, đóng băng tâm hồn của những kẻ cô đơn...
Nó bước ra khỏi nhà với chiếc áo măng tô xanh da trời cùng chiếc balo nhỏ với cây bứt chì cùng ít giấy vẽ. Thứ 2 đối với họ là ngày tất bật, mưu sinh, cơm áo gạo tiền. Còn đối với nó... là ngày của nỗi nhớ.
Len qua ngõ nhỏ chỉ để tìm kiếm hàng cafe trứng quen thuộc, 1 ly cũng đủ để ấm lòng ngày rét mướt.
Mon men theo lối mòn quanh co, sườn dốc gồ ghề với những bụi hoa dại che lấp đường mòn cùng sỏi đá nhấp nhổm chẳng hề dễ đi chút nào. Phía xa xa những bụi dã quỳ nở rộ, nhuốm vàng một vùng trời.
Nắng lên cao, mặt trời chẳng kiêng khem sự rực rỡ trong mình. Mùa đông mà lạ kì, lạ kì theo cái cách mà con người ta đối diện với những trò đùa của số phận.
Trở về lúc 13h hơn, nó buông balo xuống, chạy vội vào nhà tìm một ly nước mát để sẵn trong tủ... Vừa uống vừa ngắm nhìn bức tranh sáng nay họa.
Ba năm rồi nhỉ? Ba năm qua nó vẫn luôn giữ đúng lời hứa với tháng 11... Chỉ là lời hứa ấy vẫn luôn một mình nó thực hiện, còn người đặt ra lời hứa đã bỏ lơ từ lâu.
Bước vội qua đám bồ công anh, loài hoa nó chẳng ưa thích chút nào. Mặc dù người ta vẫn bảo "yêu ai yêu cả đường đi lối về". Bởi cái loài hoa mà anh thích đó đã nhuốm màu tang thương chẳng thể nào xóa nhòa trong nó.
"Này, em lại mang quà đến cho anh đó". Từ chiếc balo, nó mang ra bức tranh chì nhỏ.
"..."
"Đẹp không anh? Cả một buổi sáng của em đấy"
"..."
"Không hiểu sao em thấy thiếu thiếu gì đó... Anh thấy vậy không?" cả không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc nửa như đáp lại nửa như ngó lơ.
"..."
"Chắc có lẽ là thiếu cái hồn, anh nhỉ"
"Chúng chẳng đẹp chút nào, thôi thì năm sau em cố gắng hơn nhé!" không gian vắng lặng, chỉ có tiếng nó thủ thỉ với bia mộ trước mặt. Đôi khi gió ngang qua, nhẹ vén ngọn tóc mai nơi trước mặt ... Như cố gắng vuốt ve, xoa dịu.
"..."
Ba năm rồi, tranh em vẽ chẳng thể có hồn. Bởi người tạo ra nó cũng đã lạc mất hồn...
Ngày anh đi, mưa rơi như oán như than. Cánh bồ công anh tả tơi ướt nhèm, từng cánh hoa cuốn mình theo dòng nước. Anh nằm đó, tay giữ chặt loài hoa kia. Yên lặng vũng máu như đóa hoa hồng nở rộ... như tiễn đưa.
Mặt trời hình như đang tẽ mây kìa, chắc lại chê cười em vì dễ mít ướt...
"Năm sau nhé, tháng 11 năm sau em lại đến và mang dã quỳ tặng anh!"
Phía xa xa những cánh hoa bồ công anh bị gió cuốn lên, bay về hướng mặt trời lặn... Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi cũng có lúc kết thúc.

===Machiko Bốn Mắt===
[ĐL-27.10.18]